Truyện ngắn Lát Cắt Tình Yêu

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Người ta nói: Chia tay xong mong làm bạn. Nhưng với anh, tình bạn ấy quá mong manh mà chẳng bao giờ anh có thể chạm vào được nữa...

Tình yêu thường được bắt đầu đôi khi không hiểu lý do vì sao. “Đừng hỏi vì sao anh yêu em”, người ta không thể nào lý giải nổi những rung động của trái tim, hay sự khờ khạo của lý trí. Để rồi đến khi kết thúc, người ta lại đổ lỗi cho mọi thứ, và mong sao những giọt nước mắt có thể cuốn trôi đi tất cả. Anh lại khác, thậm chí, anh còn chẳng cho cô một lý do. Mực có thể tẩy được, còn ký ức… thì không

Anh vẫn biết rằng, mình đã chà đạp lên người con gái mình yêu thương nhất, người con gái mà cả cuộc đời này, anh sẽ chẳng bao giờ trả hết tình thương cho cô ấy. Vậy mà, anh vẫn quyết định rời xa cô. Không phải vì anh hết yêu cô, mà vì hai chữ “cuộc sống”, cuộc sống thường không giống với cuộc đời.

Có lẽ sẽ nhiều người đổ lỗi cho anh là thằng hèn, là người không có dũng khí, là người không biết bảo vệ hay chung thủy với người yêu mình, là người đánh đổi công danh sự nghiệp trên nỗi đau mà cô phải chịu. Anh bỏ ngoài tai tất cả dư luận xã hội, gia đình, bạn bè, anh quay lưng trên những giọt nước mắt đớn đau của cô, để dằn lòng chọn cho mình một cô người yêu xinh tươi ngay sau đó. Anh cố tình làm như vậy để cô có thể quên anh nhanh hơn. Nhưng anh đâu hiểu rằng, nếu anh không làm như thế, cô vẫn có thể chấp nhận và quên anh.

Thậm chí, điều đó còn dễ dàng hơn rất nhiều.



Từ ngày chia tay, anh hút thuốc nhiều hơn. Trên bàn làm việc của anh, những đầu lọc, những khói, những cái suy nghĩ trầm tư. Đôi khi làn khói thuốc ấy làm anh nhớ đến cô… Nhưng anh biết mình chẳng còn tư cách gì để gọi một cuộc điện thoại hay nhắn một tin nhắn. Hỏi thăm ư? Chúc ngủ ngon ư? anh sẽ lại làm cô buồn và nghĩ ngợi nhiều. Chẳng thà cứ làm một thằng đểu như mọi người vẫn nói với cô. 

Đêm mưa lạnh. Anh nhớ đến cô. Facebook của cô, anh không nằm trong danh sách bạn bè. Anh lập một cái face mới, giả vờ làm một người quen của cô để cô đồng ý kết bạn. Và anh dõi theo từng bước chân, từng suy nghĩ, từng hành động của cô như thế. Lặng lẽ, âm thầm… Lòng anh thấy xót xa khi biết cô ốm, anh thấy đau khi cô nói ngã xe. Với anh, người con gái anh yêu, đã yêu, và bây giờ vẫn yêu ấy, còn rất yếu đuối…

Một tháng, hai tháng… rồi tám tháng trôi qua. Anh muốn gặp cô. Anh đã chủ động gọi điện mời cô đi uống nước. Cô đồng ý. Anh lại sửa soạn cho mình cái dáng vẻ bất cần, chua chát, để đả kích, để làm cô buồn. Dù thật tâm, anh không muốn thế. Anh không còn tin vào mắt mình, cô đã thay đổi, từ dáng vẻ bề ngoài, từ cách nói chuyện. Cô nói nhiều hơn, cười nhiều hơn. Nhưng anh biết, đằng sau nụ cười ấy, là những giọt nước mắt nuốt vào trong. Anh hỏi cô rất rất nhiều, và cô cũng vậy. Từ ngày chia tay, hai người thỉnh thoảng vẫn nói chuyện, nhưng chưa bao giờ cô hỏi anh “Anh có hạnh phúc không?”. Cô chỉ dặn anh, bình an và may mắn. Khi cô quay lưng bước ra về, anh thấy mắt mình cay xè, và bất chợt cười chua chát “Mình ơi, anh xin lỗi!”.



Tình yêu của anh và cô bắt đầu khi còn là cái thời hoa phượng đỏ ấy. Nhưng cô đã từ chối anh vì sợ ảnh hưởng đến học hành. Anh vẫn quyết tâm theo đuổi cô. Cho đến năm thứ hai đại học, trước tấm chân tình của anh, cô đồng ý. Tình yêu của thời sinh viên đói khổ ấy, nghèo mà vui, ấm áp và hạnh phúc. Người ta đâu cần trao nhau những món quà được tính bằng bao nhiêu tiền, mà với cô, hạnh phúc chỉ đơn giản, là được nhìn thấy anh, hai đứa chở nhau trên chiếc xe đạp cũ dưới trời đêm Hà Nội, ngửi mùi hoa sữa… Còn với anh lúc đó, chỉ là được ôm cô thật chặt từ phía sau, nghe cô gọi “Mình ơi”… Bây giờ, đó là thời xa vắng…

Giờ đây, anh đã có người yêu mới, nhưng anh biết, sẽ chẳng bao giờ anh quên được cô, cả cuộc đời này, anh nợ cô quá nhiều… Đôi khi anh muốn chia tay người yêu hiện tại, nhưng anh lại muốn, mình làm một thằng đểu của cô, để cô quên anh nhanh hơn. Có lần, người yêu mới của anh đòi cầm điện thoại để kiểm tra. Ừ, thì anh đồng ý. Tối hôm ấy, cô lại nhắn tin vào máy anh. Tình bạn, tình yêu… đủ để cô nhận ra, người nói chuyện với cô, không phải là anh… Trưa hôm sau, anh gọi điện giải thích. Cô chỉ cười “Tại sao phải giải thích?”

Cuộc sống vẫn cứ như vậy trôi qua, anh vẫn dõi theo cô mỗi ngày như một thói quen không thể bỏ. Có những lúc cô đi dạy thêm về muộn, anh lái xe theo sau. Lúc cô phải đi ăn uống với khách hàng. Anh cũng ngồi một bàn gần đó. Và cô vẫn không hay biết gì… Đôi khi anh tự hỏi “Mình đang làm gì thế này?”

Ngày hôm nay, anh sững sờ khi nhận được tin, còn 5 ngày nữa cô sẽ đi nước ngoài. Cô sẽ sang Mỹ du học và ở lại luôn cùng với cô chú. Anh gọi điện ngay cho cô 

- “Thế là thế nào? - Anh hỏi. Cô cũng chỉ lại cười:

- “Em muốn bắt đầu cuộc sống mới”. 

5 ngày nữa. Anh không muốn cô đi, anh muốn cô ở lại. Nhưng vì cái gì, anh có là gì của cô nữa đâu. Những tổn thương anh gây ra cho cô chưa đủ sao. Anh lao vào rượu, anh cãi nhau với người yêu mới không lý do, anh đi đêm nhiều hơn… Nhìn cô đóng cổng nhà, anh lại quay lưng ra về, chua chát và đau nhói.



Trở lại nơi bàn làm việc, bật máy tính, tìm trong ổ cứng những kỷ niệm về anh và cô. Anh nói dối cô, anh đã xóa hết rồi, thư đã đốt hết rồi, những gì cô tặng, đã cho hết rồi. Nhưng thật ra, anh vẫn giữ, vẫn trân trọng, nâng niu từng chút một. Yêu anh, từ khi yêu anh, cô đã khổ rất nhiều… Còn tương lai, anh không thể bắt cô chờ đợi. Nhà anh lại không giàu có như người ta, anh còn phải lo cho 3 đứa em, lo cho bố mẹ đang già yếu.

Gánh nặng anh đang mang trong mình đã buộc anh hi sinh tình yêu của mình, khi anh không muốn cô bỏ tuổi xuân vì anh. Anh, thậm chí còn không biết bao giờ mình có thể tiến tới hôn nhân. Anh, thậm chí đôi lúc còn không dám đối diện với cô. Anh không muốn cô khổ vì anh thêm nữa. Một nỗi sợ mơ hồ trong anh… Và anh nói chia tay cô, mặc cho cô ngã quỵ gần tháng trời trên giường bệnh… Hãy cứ để cô nghĩ rằng anh là một thằng đểu như thế…

Còn một ngày nữa cô bay. Liệu cô có muốn gặp anh không? Anh muốn cô ở lại, nhưng với tư cách gì, với quyền gì? Bất chợt anh nhớ cô, nhớ cô vẫn thường nói với anh rằng: “Đôi khi con người ta cứ mải mê lao vào những cuộc tìm kiếm hạnh phúc, để rồi có lúc chợt nhận ra rằng, hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình, nhưng lại không có đủ can đảm và dũng khí, để cúi xuống nhặt nó lên”… Hãy để cho cô ra đi tìm sự nghiệp và hạnh phúc mới của mình? Hay nói thật lòng mình với cô? Đâu mới là cái anh cần làm. Bản thân anh biết, cô không trách anh, không hận anh, không ghét anh. Bản thân anh biết, cô hiểu anh vì sao lại làm như vậy với cô.

Nhưng, chính anh, vẫn đang tự tạo rào cản vô hình với cô… Mà có lẽ, hai người sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy nhau qua cái rào cản ấy nữa…

Còn một ngày nữa cô cất chuyến bay… Hạnh phúc thật sự… Đang nằm ở nơi đâu? 

Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Một buổi sáng thức dậy, uể oải vươn vai, nhìn quanh căn phòng chợt thấy thiếu sức sống, buột miệng thầm thì “thấy chán quá đi”. Thế là nỗi chán chường cứ theo suốt cả ngày. Một bữa sáng nhạt nhẽo, chẳng cảm thấy vị thơm ngậy của món bún bò Huế. Ngụm trà đá cũng đắng chát. Chiếc quần Jean như co lại, bó sát, khó chịu. Bước chân nặng trịch hơn, giống như Tôn Ngộ Không bị yêu quái bắt cõng trên lưng tảng đá khổng lồ. Kim đồng hồ nhích từng giây một.

Một buổi chiều ướt át, nhìn mưa rơi qua ô cửa, tiếng thở dài thườn thượt qua môi. Mà thật ra cũng chẳng phải vì “ông trời” đổ mưa mà khiến tuổi trẻ thêm thểu não. Chỉ là trong thời khắc ấy, càng nhận ra nỗi chán chường ngự trị. Mưa hay nắng, có khác gì nhau khi bản thân chẳng thấy tươi vui, không cần bước chân ra ngõ.

Một buổi tối thu mình trong căn phòng nhỏ, mắt dán vào desktop, chẳng để ý thời gian. Lướt đi lướt lại dòng status của đứa bạn không biết bao nhiêu lần. Mắt thâm quầng, mỏi mệt; đầu quay cuồng mà vẫn chẳng thể nào đi ngủ. Vì sợ ngủ là phải thức, mà nếu thức dậy thì lại bắt đầu chuỗi ngày lặp lại buồn tênh. Đứa bạn viết “Cuộc sống nhạt nhẽo quá!”, đứa kia chia sẻ “ Ngày nào cũng thế, ngày nào cũng vậy”. Những nút “like” hưởng ứng nhiệt tình, những “comments” an ủi “tôi cũng thế!”. Chắc là không phải bởi “có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu đâu”. Chắc không phải giống như đang buồn đau với đau buồn của nhau. Mà thật ra, cô đơn đã hoàn toàn thống trị.
blog radio 351

Sao lại thế, tuổi trẻ, lẽ ra đâu thể nào có lý do để cô đơn?

Tìm một lý do để thấy hạnh phúc quả thật rất khó khi những lý do để cô đơn bỗng quá nhiều. Mà khi đôi mắt chỉ nhìn thấy một màu cô đơn thì sẽ chẳng thể nào nhìn được màu hạnh phúc. Hoặc là cố tình không thấy hạnh phúc, chỉ vì đã lỡ nói hai chữ “cô đơn”.


Hình như người cô đơn, chẳng nhìn thấy ai ngoài mỗi bản thân mình. 

Thế nên mới không nhìn thấy đôi mắt đã bị che đi gần hết bởi những nếp nhăn của bà đang hấp háy vui khi nhìn thấy đứa cháu về thăm sau bao ngày trông ngóng. Thế nên mới không nhìn thấy đôi chân bà có thể đi nhanh hơn, hái những mớ rau non mướt, bắt con gà ngon cho đứa cháu ở xa. Thế nên mới không thấy có những ngôi nhà, ở trong đó là chiếc giường ọp ẹp, trẻ con không có đồ chơi, đứa lớn hơn thiếu tiền nộp học, chúng nó vẫn cười vui và đợi ba mẹ đi làm về, quây quần với mâm cơm chỉ dưa cà, mắm muối. Người cô đơn sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy, những em bé vùng cao lết chân trần quãng đường hàng chục cây số để đến trường, những bộ quần áo cũ mèm, chẳng đủ ấm khi hạ qua đông tới; nhưng vẫn có những nụ cười trong vắt cùng nhau. Người cô đơn có bao giờ thấy đâu, còn có rất nhiều người thất nghiệp, không việc làm, ngồi vạ vật ở khu chợ đông người, chỉ mong có một ai thuê mướn, họ sẽ nở nụ cười, bởi “một ngày có việc để làm là một ngày hạnh phúc”. Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.


Hình như người cô đơn, cũng chẳng biết nắm tay ai, kể cả bản thân mình.


Thế nên mới không nhớ, ngày bé thơ biết đi cũng là nhờ đôi tay mẹ đã nắm chặt lấy hai bàn tay nhỏ xíu; mỗi lần nũng nịu là có bàn tay của ông bà ôm âu yếm vào lòng; mỗi lần ngã đau lại đưa bàn tay xinh về phía bố. Thế nên cũng chẳng nhớ, bàn tay bạn đã nắm chặt mình khi vẫn còn lưỡng lự đứng ngoài sân trường lần đầu đến lớp. Người cô đơn thì làm sao nhớ được, chính bản thân cũng đã từng nắm lấy một bàn tay, ấy là khi có một cậu bé loay hoay, vì sợ nước nên không dám lội qua con suối; ấy là khi có một người lớn tuổi, chẳng thể qua đường vì xe cộ đi nhanh; những cái nắm tay như một cơn gió mát lành, đã từng khiến lòng vui vẻ. Người cô đơn cũng không còn nhớ, khi bản thân muốn buông xuôi, hai bàn tay đã từng đan chặt lại, mạnh mẽ tìm về khỏa lấp nỗi hoang mang.


Hình như người cô đơn đặt bản thân vào quả bóng căng tròn và dễ chán khi thấy không vừa vặn.

Nhưng!

Toán học không phải lúc nào cũng là những hằng số chính xác. Và cuộc sống cũng thế! Không tròn đầy. Chắc chắn không có hạnh phúc nào vẹn toàn đang tồn tại. Nhưng có những hạnh phúc giản đơn, nhỏ bé xung quanh. Và hãy gom nó thật nhiều mỗi ngày. Hãy đan chặt những ngón tay. Nhưng đừng ngần ngại nắm tay ai và đưa tay cho ai nắm lấy. Yêu thương sẽ đến từ những người tưởng chừng xa lạ.

Cuộc đời là những cái nắm tay, em ạ!

  • Ruby Vân Anh 


blog radio 351


  • Truyện ngắn: Hạnh phúc là ăn cùng nhau bát mỳ

Hôm nay anh cảm thấy rất mệt trong người. Dường như mọi thứ tệ hại nhất đang hùa nhau đổ xuống đầu anh vào cùng một ngày. 

Khoảng giữa giờ trưa, anh bắt đầu ngồi thừ người và nhìn màn hình máy tính. Đôi mắt anh đang nhìn chằm chặp vào máy, những con số bắt đầu rời khỏi vị trí cố hữu ngay hàng thẳng lối của nó. Rồi chúng nhảy múa. Chúng cứ nghiêng ngả, xoay vòng vòng, lúc thì chúng quấn lấy nhau thành một đống hỗn tạp, lúc thì chúng tách ra loạn xạ tràn khắp màn hình. Rõ ràng là chúng đang chọc tức anh.

Anh đưa mắt nhìn ra xung quanh. Văn phòng chỉ vang lên một thứ âm thanh duy nhất: tiếng gõ bàn phím. Tiếng gõ khô khốc và đều đặn phát ra từ mỗi cái đầu đang lụi cụi xung quanh. Có tiếng gõ rất nhanh như đang trút vội một câu chuyện buôn dưa lê, cũng có những cái gõ đứt quãng nhưng đều đặn như đang chăm chú soạn hợp đồng, hay tiếng gõ dè chừng kèm theo tiếng bấm con chuột di chuyển sột soạt của những bài báo cáo. Cái hợp âm này anh chán đến tận cổ.

Anh bật dậy khỏi chỗ ngồi và bước ra ngoài hành lang, rồi đi thẳng ra cầu thang sau lối thoát hiểm của tòa nhà. Anh cần thoát ra bầu hợp âm đó. Anh cần thoát ra khỏi cái thảm trải sàn đầy bụi và vi khuẩn mặc cho cô lao công mỗi sáng vẫn hì hục chà cái máy hút bụi lên trên nó, mà tiếng cái máy hút bụi ấy không thua gì tiếng gầm của chiếc xe tải. Anh phải thoát ra ngay khỏi cái hộp vuông vức, vừa có vẻ sang trọng, vừa chuyên nghiệp mà lại cũng lạnh lùng và xa cách này. Anh cần một chút không khí để thở, loại không khí tự nhiên mà chẳng phải đi qua cái khe chữ nhật hẹp từ hệ thống máy lạnh trên trần rồi phà thẳng vào không gian những làn hơn giả tạo.

Đứng dựa lưng vào thành ban công, anh châm một điếu thuốc. Những hơi thuốc cuốn bớt đi chút cảm giác trầm trọng trong anh. Anh nhìn con đường xa xa cách chỗ mình đang đứng khoảng 500 mét. Những dòng xe cứ đều đều đi qua và chẳng bao giờ có điểm dừng. Từ đây anh vẫn nghe rõ tiếng động cơ, tiếng còi xe, thậm chí là tiếng chửi rủa trên con đường đó. Con đường ngập ngụa trong người, xe, âm thanh và một đống hỗn tạp không tên. 

Anh nhìn lại bộ đồ mình đang mặc. Áo sơ mi bỏ gọn gàng, chiếc quần tây thẳng thớm, đôi giày da sáng bóng. Nhìn anh toát lên một phong thái lịch sự và an toàn. Mà sao anh ghét chính mình trong bộ dạng này quá. Cứ mỗi ngày trôi qua anh lại có cảm giác cái cà vạt của mình càng nhỏ lại. Mỗi ngày anh thắt thì nó lại chặt hơn trên cổ. 

Cuộc sống của anh sao thế này?

Rất nhiều bạn bè anh, sau khi tốt nghiệp, đều chọn công việc tại những vùng đất khác tránh xa thành phố này. Họ không thích nhịp sống vội vàng mà hối hả, họ không thích sự năng động mà bon chen, họ nói thành phố tuy đẹp mà lạnh lùng. Rồi họ ra đi. Anh vẫn ở lại. Hay nói đúng hơn là anh vẫn còn trụ lại. Người ta nói đây là một vòng xoáy không có kết thúc. Người tồn tại được bên trong đó là những người vẫn tiếp tục chạy và cuốn theo nó, nếu một ai đó không phù hợp hay dừng lại thì ắt sẽ theo chiều của vòng xoáy mà bị đánh bật ra ngoài. Thành phố này từ chối họ. Liệu có phải thành phố này cũng từ chối anh không? Liệu có phải mọi nỗ lực của anh cũng là vô ích trước vòng xoáy đó …

Anh nhìn về phía tòa nhà cao nhất thành phố ở một góc trời phía xa. Tòa nhà bóng loáng và sừng sững trước nền trời xanh ngắt. Những tòa nhà hay công trình thấp hơn bên cạnh càng tôn lên vẻ sang trọng và hoành tráng của nó. Anh tự hỏi có bao giờ tòa nhà cảm thấy cô đơn và lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này?

Thời còn là sinh viên, anh từng ngồi gặm bánh mì bên hồ nước ở công viên, ngắm nhìn tòa nhà ấy khi vẫn còn đang trong quá trình xây dựng. Chiếc cần cầu cao vút gắn thêm một cái đèn sáng lòa cả góc trời đêm. Tấm bạt phủ trên khối công trình đồ sộ lộng gió, tự hào ưỡn mình tuyên truyền cho hình ảnh tòa nhà hiện đại khi đã hoàn tất sẽ trở thành một biểu tượng mới cho thành phố năng động và không ngừng phát triển như vũ bão. Anh ngồi đấy và ngắm nhìn nó, lúc ấy anh rất hy vọng có một ngày mình sẽ được bước vào tòa nhà đó làm việc. Anh tự hứa mình sẽ phải trụ vững ở mảnh đất này, vì thành phố rạng rỡ này đã hoàn toàn chinh phục anh ngày lần đầu đặt chân đến.

Vậy mà giờ đây anh chỉ muốn buông xuôi và bỏ đi tất cả.

blog radio 351


Từ ban công, anh nhìn xuống được khung cửa sổ tầng dưới của tòa nhà. Sau lớp kiếng dày và phủ bụi đó, anh nhìn thấy bóng những con người khác – cũng như anh hằng ngày – đang ngồi cặm cụi vào công việc. Mỗi một người đều cặm cụi vào cuộc mưu sinh. Mỗi một người đều đang cặm cụi vào con đường mưu cầu một thứ gì đó, tiền bạc, niềm vui, sự thành công, danh vọng, hạnh phúc… Hạnh phúc ư? Cả anh cũng không chắc nữa, đó chắc hẳn là điều khó tìm nhất trong cuộc đời. 

Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ, anh cầm điện thoại trên tay. Là số điện thoại của em. Anh ngập ngừng không muốn bắt máy. Tâm trạng tồi tệ làm anh muốn tránh xa tất cả. Tiếng chuông điện thoại của em vẫn nhẫn nại chờ đợi. Cuối cùng anh cũng bắt máy. 

“Em nè, có đang bận không đấy?”
“Không… mà có gì không em?”
“Hôm nay em thèm ăn mì quá. Mà không biết rủ ai, anh đi với em nhé?”
“Hôm nay à…” 
“Thôi mà, đi với em đi. Năn nỉ luôn đó.”
“Ừm… được rồi. Tan làm anh ghé em.”

Anh tắt máy. Em là thế, khó từ chối lắm. Nếu là một người khác, chắc anh đã lạnh lùng khất buổi hẹn rồi. Nhưng với em thì khác. Em là một người con gái rất đặc biệt. 

Anh nhớ lại lần gặp nhau đầu tiên của cả hai trong tiệm sách. Anh cầm quyển sách hào hứng đi vội ra quầy tính tiền, thở phào vui vẻ vì sau khi tìm kiếm và dò hỏi mãi mới có thể mua được cuốn cuối cùng trên dãy sách. Khi anh đang vội vã đi ra thì bỗng có người níu anh lại. Là em. Em có vẻ dè dặt nhưng đôi mắt lại nhìn quyển sách anh cầm trên tay… rất quyết đoán.

“Anh… có thể nhường em cuốn sách này không?”

Anh nhìn em mà không biết phản ứng sao cả. Vừa bất ngờ lại vừa tức cười, anh nghĩ chắc chưa có người đàn ông nhận được lời đề nghị … kỳ quặc đến từ một cô gái xa lạ như thế. Chưa biết trả lời sao, em lại đưa ra thêm một đề nghị … kỳ quặc hơn nữa.

“Nếu không… anh cứ mua, nhưng cho em mượn đọc đi. Em đọc nhanh lắm, đọc xong trả ngay!”

blog radio 351

Vậy là anh tính tiền. Rồi anh và em đến một quán cà phê gần đó. Anh gọi một tách cà phê, ngồi đấy nhấm nháp và ngắm em – cô gái xa lạ mới quen đang cắm cúi vào từng trang cuốn sách. Em đọc ngấu nghiến đến hết, rồi bỗng giật mình ngẩng đầu nhìn anh. Cả hai nhìn nhau rồi cười. 

Em như một làn gió mới ùa vào cuộc sống bức bối, như một cơn mưa rào tưới mát mảnh đất khô cằn đã nứt rạn theo năm tháng trong anh. Đôi lần người đàn ông trong anh rung động vì nụ cười của em, vì cả giọng nói của em, vì cả mỗi khi em gần bên anh nữa. Nhưng dường như vẫn có một rào cản vô hình nào đó. Anh sợ cơn gió đến rồi sẽ đi, anh sợ mưa rồi sẽ cạn. Đổ vỡ của cuộc hôn nhân đầu tiên và những trải nghiệm cuộc đời dăng dẳng khiến anh không còn tin vào hạnh phúc trong tình yêu nữa. 

Nên anh với em cứ mãi lưng chừng…

Anh đứng đợi em trước sở làm. Anh nhìn ngọn đèn đường hắt bóng mình ngả nghiêng trên nền đất trong một khung màu vàng vọt ảm đạm. Mãi suy nghĩ, anh không để ý em đến bên anh khi nào. Em vỗ nhẹ lên vai anh. 

“Chúng ta đi đâu?”
“Anh cứ chạy, em chỉ đường cho.”

Suốt chặng đường em huyên thuyên kể anh nghe về chuyện ban công của nhà trọ. Trên cái ban công nhỏ đó em đang thử nghiệm trồng rau mầm. Mỗi sáng em lại dậy sớm để chăm sóc cho chúng. Ngày nào em cũng mong ngóng ngày chúng nở. Rồi em kể anh nghe về đôi vợ chồng trẻ phòng bên vừa mới thêm một thành viên mới. Tối hôm ấy người vợ chuyển dạ, thế là cả khu phòng trọ nháo nhào cả lên, mỗi người phụ một tay phụ giúp anh chồng – lúc này đã cuống cuồng không biết làm gì. Cuối cùng mọi người cũng đưa được hai vợ chồng vào bệnh viện, rồi cả nhà trọ chẳng ai ngủ được cho đến khi anh chồng báo tin về là vợ đã hạ sinh được thằng cu tí bình yên. 

Vừa chỉ đường đi em lại vừa líu ríu những câu chuyện khác. Có khi kể chuyện vui mà em cười giòn tan, lại còn vỗ vào vai anh bôm bốp. Em hồn nhiên đến nỗi anh phải phì cười. Sao lại có cô gái lạ như em thế nhỉ?

Tiệm mì nằm ẩn khá sâu trong một con hẻm nhỏ. Chẳng biết sao em lại có thể tìm ra chỗ này. Anh và em ngồi xuống hai cái ghế xếp bằng gỗ cũ. Tiệm mì thực chất là một xe đẩy đơn sơ. Anh nhìn em tỏ vẻ khó hiểu. 

“Anh sẽ thích cho mà xem!” - Em chun mũi tỏ vẻ bí mật.

blog radio 351

Anh quan sát người làm mì. Thật không thể ngờ! Anh nhìn em tỏ vẻ thán phục! Có lần anh nói với em ngày còn nhỏ hay được dẫn đi ăn tiệm mì rất lạ. Mì vắt ở đây được làm bằng phương pháp thủ công, người ta phải đập bột, nghiền, lại đập, rồi kéo, lại đập và kéo cho đến khi sợ mì thon và nhỏ lại. Quy trình ấy kéo dài có đến hai mươi phút, nhưng những sợi mì làm ra đặc biệt dai và thơm ngon. Anh nhớ mãi vì chẳng thể nào kiếm được tiệm mì như thế nữa khi lớn lên. Không ngờ em lại tìm được. 

Anh nhìn em không giấu nổi nụ cười và ngạc nhiên. Bát mì được dọn ra thơm phức và nóng hổi. Sắc mì vàng óng ả trên từng sợi, nước lèo thơm lừng và nghi ngút khói. Giờ anh mới nhớ mình đã bỏ cả ăn trưa vì căng thẳng. Anh đói meo và thử ngay. Em nhìn anh húp sột soạt mãi mà không ăn. Em cứ nhìn anh rồi cười tủm tìm. Anh nuốt miếng mì trong miệng rồi hỏi:

“Sao em không ăn đi?”
“Ngon không?”
“Ngon lắm, em tài thật!” – Anh nhìn em và cười.
“Hi hi, vui quá, cuối cùng hôm nay anh cũng đã chịu cười.” 

Anh dừng đũa và nhìn em. Câu nói của em khiến anh thấy lòng mình nao nao. Em lấy từ trong túi của mình ra một hộp rau mầm và đưa cho anh. 

“Đây là thành quả đầu tiên của em, anh phải ăn hết đó nha.”

Anh im lặng nhìn hộp rau mầm. Anh nhớ lại lúc mình chở em trên đường. Những bực dọc sáng nay bỗng chốc tan theo tiếng em cười. Những căng thẳng trên vai anh cũng biến mất khi em đặt tay lên đó. Những câu chuyện đời thường của em len lỏi vào trong anh tự lúc nào, nó xoa dịu những nỗi bực dọc hay muộn phiền, nó làm anh quên đi những mệt mỏi và bế tắc. 

Và giờ đây, khi ngồi với em trong tiệm mì này, anh lại cảm thấy lòng bình yên quá đỗi. Bình yên trên những con đường tấp nập người qua lại, bình yên giữa những tiếng ồn ào của thành phố đông nghẹt dân, bình yên nép dưới một góc nhỏ giữa những ánh đèn rực rỡ đủ màu phồn hoa đô hội. Anh không còn lạc lõng nữa… tự khi nào? 

“Em cảm thấy dạo này anh có chuyện buồn hay sao đó. Chắc là chuyện công việc. Có thể em không giúp được gì cho anh, nhưng nếu muốn, anh có thể kể cho em, cho nhẹ lòng…”

Anh ngẩng đầu nhìn em, nhìn sâu vào đôi mắt em, anh có thể thấy tất cả những tình cảm chân thành ẩn sau trong đó. Anh đặt hộp rau mầm qua một bên. Anh đưa tay qua phía đối diện và nắm lấy bàn tay em. Nắm rất chặt bàn tay đó, anh kể : “Em biết không? Những ngày qua anh rất căng thẳng….”

Và anh với em ngồi trong quán mì, rồi anh kể hết cho em nghe chuyện của mình. Vào đêm hôm ấy, anh biết rằng chúng ta đã chính thức bước vào cuộc đời nhau. Và trong cuộc đời dài đằng đẵng rộng vô cùng này, anh chỉ cần em ngồi bên cạnh mình, như thế là đủ. 

anh nho em nguoi yeu cu


Mỗi chuyện xảy ra đều có ý nghĩa của nó…

Từng người, từng người bước qua cuộc sống của ta đều rất quan trọng…

Tôi chẳng cần kiếm tìm quá nhiều lý do để có thể yêu quý một người. Nhiều khi, con người sống với con người, chỉ cần tốt với nhau, giúp đỡ nhau là đủ để ta cho đi mà không cần nhận lại.
Nhưng những người mà chúng ta yêu thương, họ cũng chỉ như cơn gió nhẹ nhàng lướt qua cuộc sống của ta. Những lúc buồn, cô đơn, mệt mỏi, hay khi  vui sướng hạnh phúc, thật may mắn vì có họ luôn bên cạnh, nhưng họ đâu phải của riêng ai, mỗi người đều có một khoảng trời riêng,  cuộc sống riêng, chẳng có gì là mãi mãi,  chẳng ai thuộc về ai, ngay cả những người thân, họ cũng đâu thể luôn ở bên cạnh ta suốt cuộc đời.

Ai cũng có quá khứ,  ai cũng có cho mình một khoảng trời riêng, ở đó có những người mà chúng ta yêu thương.

Blog Radio 352: Quên một người

Cuộc sống chẳng bao giờ quay ngược lại quá khứ, cũng chẳng dừng chân ở một khoảnh khắc hạnh phúc nào đó mà ta muốn níu lại, cuộc sống cứ thế trôi đi, trôi về phía trước, đưa ta đến với những câu chuyện mới, những con người mới... để rồi có khi giật mình nhìn lại, những người đã từng  bước qua cuộc sống của ta, những người ta đã từng quý, yêu, ghét, những người một thời ta rất thân, một thời là tri kỷ, một thời là cả yêu thương. 

Họ từ từ bước qua, lại thấy chút gì đó tiếc nuối.

Ai cũng có cả một quá khứ thật to, ở đó đầy ắp kỉ niệm, cảm xúc và hình bóng của những con người yêu thương ấy.

Có những nụ cười sau này sẽ vẫn còn rạng rỡ dù tấm ảnh đã ố màu..

Có những giọt nước mắt vẫn sẽ rơi xuống khi nghe một bài hát quen thuộc.

Có những quyết định sai lầm trong quá khứ khiến cho ta day dứt mãi về sau.

Tất cả.. gói gọn trong cái quá khứ to to ấy, cất giữ cho riêng mỗi người.

Quá khứ là để khi nhớ lại, ta lại nhớ về những con người. Họ xa rồi, họ có cuộc sống mới, họ có khoảng trời riêng.  

Hãy mỉm cười vì những gì đã qua, dù cho trong quá khứ quyết định có sai lầm, dù khi nhớ lại vẫn  buồn, đừng nuối tiếc mãi. Hãy coi đó là một phần trong cuộc sống của ngày hôm qua, hiện tại luôn ẩn chứa những điều mới, luôn có những con người mới, họ ở phía trước, luôn sẵn sàng cho đi yêu thương mà chẳng cần lý do.
 
…Hãy yêu thương họ chân thành, vì một ngày nào đó… họ sẽ lại nằm trong cái quá khứ to to ấy để ta nhớ về.

  • Tiểu Xử
  • Blog Radio 352: Quên một người
  • Em sợ phải bắt đầu lại! 

Em cũng muốn yêu lắm chứ nhưng có ai yêu em đâu!

Ai đó đã từng nói yêu thương em rất nhiều nhưng lại lặng lẽ bước ra cuộc đời em. Em cứ phải chống chọi một mình trong cơn giông sau lưng anh rồi lại tự gượng cười với vẩn sáng mờ. Yêu thương em nhiều lắm cớ sao để em tổn thương vậy anh.

Xa anh, em sợ cảm giác ai đó lại gần tán tỉnh, sợ cái nắm tay bất ngờ mà xa lạ, bất giác em run lên như những hồi ức ở bên anh. 

Yêu, em không còn nghĩ tới nữa khi em không còn đủ sức tin tưởng thêm. Em sợ phải bước đi và dẫm lại những vết thương cũ, lúc đó anh có còn ở đó xoa dịu em không. Mỗi ngày đi qua nỗi nhớ anh nguội dần khi anh đã bên vòng tay mới, như những vết thương lại không tha cho em. Em không thể như ngày xưa nữa. Vui vẻ mỗi ngày, cái nguyên lý sống của em đó không còn nữa khi tim em vẫn giả dối gượng cười, gượng yêu và gượng hạnh phúc. 

Em không thể vui vẻ nhiều hơn, không thể trở lại cô bé vui vẻ mỗi ngày của anh như trước được nữa.

Cuộc sống vẫn trôi, bạn bè vẫn tạo cơ hội để em gặp gỡ và yêu thương thêm một ai đó. Em cũng đã gặp, đã yêu nhưng cảm giác thì không có. Em yêu nhưng lại thờ ơ với tình cảm của mình, dừng như tất cả những thứ đến sau không còn ý nghĩa đối với em nữa. Em thờ ơ, em lạnh nhạt, em nói tiếng nhớ và người ta vẫn yêu em. Có ai yêu như thế không anh. Đôi khi em nghĩ tình yêu là không cần thiết, cứ làm và sống không bị tổn thương có phải vui hơn không?

Ai nói tình người bao la nhưng em thấy ích kỉ lắm, để có một tình yêu mới họ rũ lòng gạt bõ người cũ sang một bên, nếu biết bắt đầu không có kết quả thì sao lại nói lời yêu để gạt đi niềm tin của người khác. Anh đã yêu ai đó nhiều hơn chính mình chưa, và khi anh biết mình bị lừa dối anh sẽ thế nào. Em cứ quên anh nhưng tiềm thức cứ quay lại như một cuốn caset cũ. Nó sợ không ai nghe tới và sẽ vứt bỏ đi, nhưng nghe lại để làm gì...

  • Hương Hương
Blog Radio 352: Quên một người
  • Nếu cô ấy muốn giành giật anh - Em sẽ ra đi

Anh à! Nếu một ngày có kẻ đến và rủ rê anh trong những vòng tròn cạm bẫy, những khúc nhạc đầy mê hoặc, những lời nói lúc trầm lúc bổng để nhằm níu anh về nơi ấy. Thì em…thì em…Sẽ buông tay anh, em hiểu lúc đó nếu cố gắng giành giật, cái em nhận lại sẽ là niềm đau không nguôi.

Này anh, dẫu biết yêu anh là thế, thương anh là thế nhưng rồi trên đời này có biết bao nhiêu thứ cám dỗ anh nhỉ? Những tưởng cuộc tình mình luôn tươi đẹp với biết bao dự định, hoài bão, mong ước dịu ngọt màu hồng, nhưng rồi ai đâu ngờ rằng từ “chán” hoặc từ “cướp đi” cũng sẽ xuất hiện trong đời em.

Thật ra lúc trước em chẳng quan tâm đâu, những rạn nứt trong tình cảm đâu. Bởi một đứa con gái 18 tuổi đầu thì đôi lúc nhiệm vụ chính là ăn – ngủ - học thôi chứ đâu có quan tâm mấy chuyện mà người ta gọi “của thiên hạ” đâu.

Nhưng rồi trải qua những năm 19, đôi mươi, rồi 22 em chợt nhận ra. Có những cái lỗ li ti của sự đổ vỡ đã bắt đầu xuất hiện trong anh và em rồi. À hay thật, cứ ngỡ là mình đang có một mối tình ngọt ngào hơn ai hết, có một người thương mình hơn bản thân, có 2 gia đình ủng hộ hết mình cho 2 đứa trẻ con yêu nhau… Mà rồi đời không như là mơ.

Khi con người càng trưởng thành, sẽ có những suy nghĩ về cô đơn, về ám ảnh đâu đó sẽ tăng lên nhiều hơn. Sẽ bắt họ phải quan tâm, sẻ chia nhiều hơn, không còn cười nhiều, đùa vui nhiều và cư xử trẻ con nhiều như trước nữa đâu.

Bởi cũng từ đây người thứ 3 xuất hiện…

Cũng đừng hẳn trách lỗi người thứ 3, có trách hãy trách bản thân mình đầu tiên. Có lẽ vì quá chủ quan, chủ quan về tình cảm của mình dành cho anh ấy quá nhiều nên chắc anh ấy không thể bội phản mình được đâu. Chủ quan vì có lẽ mình là người con gái xinh đẹp, mỹ miều không thua kém ai thì chắc anh ấy cũng sẽ không bỏ ta mà đi được đâu. Chủ quan vì anh ấy là người thuỷ chung, đây là cái chủ quan ngu si nhất của một người con gái khi yêu.

Và có trách hãy trách tiếp theo người đàn ông bên cạnh mình... 


Bởi anh ấy không lăng nhăng, không bỡn cợt, không liếc mắt đưa tình với ai kia thì liệu hỏi người thứ 3 có dám bén mảng đến gần mà làm quen không. Nếu anh ấy là người dứt khoát, chung thuỷ thì cho dù người thứ 3 đến ve vãn, sờ mó thì anh ấy cũng nhất quyết không thèm đụng vào.

Blog Radio 352: Quên một người

Anh! Nếu cô ấy cứ muốn níu anh về phía cô ấy, anh nghĩ em có nên đưa tay giật anh về phía em không? Không phải anh không tốt, mà anh chỉ là kẻ phạm sai lầm trong phút chốc yếu lòng nào đó. Đàn ông cũng là con người, nên cũng có phút mềm lòng khi buồn, cô đơn mà thôi. 

Nếu ngày mai, ngày kia anh nhận ra cô ấy mang cho anh hạnh phúc nhiều hơn, thì anh cứ vững tâm ở bên lo cho cô ấy, suy cho cùng cô ấy chỉ là phụ nữ, mà phụ nữ cũng là phái yếu. Đừng bỏ rơi cô ấy như chính anh bỏ rơi em nhé, em sẽ không tha thứ cho anh đâu và cô ấy cũng vậy.

Nói ra người ta nghĩ em khờ khạo, để kẻ thứ 3 cướp đi người yêu mình mà còn thầm chúc phúc cho họ, có vài người khác bảo em là kẻ giả tạo, không giữ được nên mới nói như vậy. Em mặc kệ, mặc những suy nghĩ, lời nói về ta, về em, về anh, về cô ấy.

Bởi nếu anh còn yêu em, chắc chắn em sẽ quay trở về bên em. Nếu yêu em thật lòng, anh chắc chắn sẽ không bị những lời nói ngon ngọt dụ dỗ. Nên nếu anh đã bị ngã lòng thì em cũng biết một phần nào đó tình cảm của anh dành cho em vẫn chưa đủ lớn đâu.

Em sẽ tự cất bước đi tìm hạnh phúc cho chính mình!

  • Đặng Văn Hải
  • Blog Radio 352: Quên một người
  • Tháng 8 - học cách quên một người

“Đôi khi người ta rơi nước mắt bởi một câu hát không phải vì nó quá hay,nó quá cảm động hay người ca sĩ thể hiện nó quá thành công mà đơn giản chỉ vì người ta tìm thấy nỗi đau của riêng họ trong bài hát đó”.

Đôi mắt rưng rưng nhẩm theo lời bài hát nhưng em lại vô thức nhẩm theo nỗi đau của em, đã bao tháng năm nhưng nó vẫn như một cái bóng ma lẳng lặng đi bên cạnh em di giẳng đến đáng sợ.

Trải qua bao cuộc tình ngắn ngủi, hình bóng cuối cùng làm em rượt đuổi vẫn là anh, vẫn là chàng trai ngỗ ngược của thời học sinh áo trắng trên sân trường .Tất cả đã bị úa màu của vệt xước thời gian nhưng những gì trong đó thì vẫn vẹn nguyên chẳng có chút gì là thay đổi, tất cả vẫn thế vẫn là hình ảnh của hai con người vẫn là một thứ tình cảm trong sáng đượm mùi tuổi trẻ, vẫn là những câu thề thốt trẻ con vụng dại mà chẳng bao giờ nghĩ đến một ngày mai đổi thay.

Tháng tám người ta chìm trong yêu thương hò hẹn còn em ngồi đây chìm trong những mảng ký ức bạc màu thương nhớ về một cậu bạn của những tháng năm xưa cũ.

Tháng tám, em tìm cho mình một chỗ ngồi thân quen .

Tháng tám, em lại một mình đạp xe trên những con đường vắng sực mùi hoa dại mà cả anh và em đã từng đạp xe chạy qua mỗi ngày tới lớp học thêm.

Tháng tám, em lại lang thang một mình tìm lại những ký ức còn vương vãi đâu đây, vội vàng như sợ ai đó nhặt mất.

Tháng tám, em lại một mình trong quán ốc vệ đường nhấm nháp dư vị của những tháng năm.

Tháng tám, chỉ còn riêng em mặc chiếc áo tráng lặng lẽ nhớ về những câu hò hẹn xưa.
Blog Radio 352: Quên một người

Tháng tám, hình như chỉ còn em là nhớ về anh .

Tháng tám, chỉ còn em nhớ đến nó để chỉ còn em buồn về nó .Anh và em giờ mỗi người một phương trời.

Tháng tám, anh nói đã hết yêu em.

Tháng tám, nỗi đau cứ bám riết lấy em không rời một phút giây.

Tháng tám, em nhận ra em rất nhớ anh.

Tháng tám, em đã phải học cách quên một người.

Tháng tám, em nhìn thấy anh hạnh phúc trong trang phục chú rể bảnh bao còn em thì …bơ vơ trong thương nhớ.

girl Viet Nam


anh yeu em



test phát xem sao